Thursday, 26/11/2020 - 01:56|
Chào mừng các bạn đã đến với Website của PHÒNG GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO HUYỆN VŨ THƯ-THÁI BÌNH
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Bài dự thi cuộc thi viết “NHỮNG KỈ NIỆM SÂU SẮC VỀ THẦY CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG MẾN YÊU” NĂM 2020

Truyện ngắn:  Sao đổi ngôi

Tác giả : Phạm Thị Liên

                                                                 Giáo viên Trường THCS Việt Thuận

                                                                                              Vũ Thư- - Thái

                                                Bài dự thi cuộc thi viết

“NHỮNG KỈ  NIỆM SÂU SẮC VỀ THẦY  CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG MẾN YÊU” NĂM 2020

Truyện ngắn:  Sao đổi ngôi

Tác giả : Phạm Thị Liên

                                                                 Giáo viên Trường THCS Việt Thuận

                                                                                              Vũ Thư- - Thái

     “ Cô ơi, cô tha cho bạn Long đi, cô tha đi,..Cô mà gọi điện về là bạn ấy bị đánh chết đấy.... Em xin cô tha cho bạn ấy... Em xin cô...”

   Tôi giật mình tỉnh giấc. Nhìn màn hình điện thoại đồng hồ báo 2h đêm. Không thể ngủ tiếp được, tôi ra ban công nhìn vào màn đêm yên tĩnh và nhớ lại câu chuyện đã xảy ra...

    Hôm đó là thứ sáu, tiết 5, đó chính là tiết văn lớp tôi chủ nhiệm và cũng do tôi dạy. Tôi đang nắn nót ghi tên đề bài lên bảng thì bỗng nghe tiếng la thất thanh ở phía cuối lớp “Á!...”. Cả lớp nhốn nháo, tôi quay xuống thấy em Linh đang nhăn mặt, máu ở lưng em đang rỉ ra. Một lát sau,phần lưng chiếc áo đồng phục máu đã nhuộm màu đỏ. Linh bị bạn nào đó bắn vào sau lưng! Tôi đưa vội Linh đến phòng y tế để nhân viên y tế sơ cứu cho em rồi nhanh chóng trở về lớp. Dùng nghiệp vụ sư phạm của mình để xác định nhanh em nào đã gây ra chuyện nhưng không em nào tự giác nhận...Tôi yêu cầu các em ổn định lớp và tiếp tục bài học. Vừa dạy, tôi vừa chú ý quan sát xem có em nào có biểu hiện bất thường không. Em Linh ngồi bàn hai dãy trong nên mục tiêu tôi để ý đến là mấy bàn cuối lớp. Nhưng thật lạ, không em nào có biểu hiện khác thường!

    Bốn lăm phút trôi qua trong cảm giác nặng nề và căng thẳng. Kết thúc tiết học tôi nhắn tin cho phụ huynh trên zalo nhóm lớp thông báo các em về học muộn rồi bắt tay điều tra làm rõ sự việc. Giở các chiêu mà vẫn không có em nào chịu nhận. Lạ thật, vậy ai đã bắn em Linh và dùng gì để bắn? Đi xuống cuối lớp, bất chợt tôi thấy nắp thùng rác khép hờ. Tôi mở nắp thùng rác thấy có một khẩu súng nhựa nằm trong đó. Tôi cầm khẩu súng để lên măt bàn giáo viên. Gần mười hai giờ trưa vẫn chưa tìm ra em nào bắn bạn, tôi cất khẩu súng vào cặp với lời dọa nạt: “ Cô sẽ nhờ công an điều tra”.

    Đêm đó tôi không sao ngủ được. Bao câu hỏi đặt ra trong đầu: “Các em lấy súng từ đâu? Các em có ý thức được hành vi của mình không? Tại sao không em nào chịu nhận mà cũng không em nào tố giác ?” Tôi nói nhờ công an để dọa các em chứ tôi biết rõ tôi không làm được như vậy. Không thể dùng cách ép buộc, tôi chuyển hướng dùng tình cảm để đánh vào ý thức tự giác của các em.

    Tiết sinh hoạt lớp ngày hôm sau tôi không đọc điểm và nhận xét ưu khuyết điểm  như vẫn thường làm. Tôi dành thời gian nói với các em về những đau đớn mà bạn Linh phải chịu, nói cho các em hiểu về tác hại của việc chơi súng đạn và chơi những trò không lành mạnh... và đặc biệt tôi nói nhiều hơn về cái mất của những người đánh mất niềm tin... Lớp im lặng đến tuyệt đối! Nhiều em cúi đầu nhìn xuống chân mình... Đột nhiên em Mạnh đứng lên:

    - Em thưa cô, em biết người đã bắn súng vào lưng bạn Linh. Đó là bạn Long ạ. Bạn Long bắn bạn Linh xong lúc cô đi xuống phòng y tế bạn Long đã giấu súng vào thùng rác.

    - Sao hôm qua em không nói với cô?

    - Em định nói nhưng sợ bạn Long đánh ạ. Bạn bảo ai thưa cô bạn đánh.

   Lại là em Long! Tôi lật mở quyển nhật kí lớp: “ Ngày 7/9 Long không có sách giáo khoa... Ngày 15/9 Long không có giày trong giờ thể dục... Ngày 27/9 Long  không có khăn quàng... Ngày 3/10 Long đánh bạn... Ngày 1/12 Long trốn học đi chơi điện tử... Ngày 3/1 Long không làm bài về nhà....”

   Gấp quyển nhật kí tôi buông tiếng thở dài!“Cô sẽ gọi điện cho bố mẹ bạn Long !”

   - Em thưa cô, cô đừng gọi. Cô mà gọi điện về là bạn ấy bị đánh chết đấy... Em xin cô tha cho bạn ấy... Em biết bố bạn đánh thế nào rồi. Em xin cô tha cho bạn ấy... Em xin cô...”. Mạnh vừa khóc vừa nói.

Tôi nhìn lại lí lịch của Long, không có gì đặc biệt, có đủ bố mẹ, kinh tế trung bình-khá.

   Tôi cho lớp về và gặp riêng em Mạnh (Nhà Mạnh ở gần nhà Long). Qua câu chuyện của Mạnh kể, tôi biết mẹ Long đi lao động ở nước ngoài lâu không về, bố em thường hay uống rượu và chơi cờ bạc. Long là nạn nhân của những lần bố uống rượu say và thua bạc.

    Rời trường với tâm trạng nặng nề, tôi lại một đêm mất ngủ! Nếu em Long có mẹ ở gần... Nếu em Long được bố quan tâm... Nếu em Long không bị đòn roi... Liệu em Long có lì lợm và khó dạy bảo như thế kia không?! Tôi đã tìm hiểu kĩ về hoàn cảnh của học sinh và đã có biện pháp giáo dục phù hợp chưa? Tự nhiên tôi thấy ân hận và thương Long đến lạ kì! Nếu em là con tôi...thì ...Nước mắt tôi đầm đìa tự lúc nào. Tôi lấy giấy bút viết mấy dòng cho em :“ Cô thật có lỗi khi chưa hiểu đựơc tất cả hoàn cảnh của con! Cố gắng lên! Cô tin con sẽ là một người tốt! Cô sẽ luôn ở bên con!”

    Cuối buổi hoc hôm sau tôi gặp riêng Long. Em sợ hãi khi thấy tôi gọi. Những lần trước đó, mỗi lần tôi gọi thế nào em cũng bị viết bản kiểm điểm hay bản tường trình. Tôi đưa em tờ giấy. Em đọc và khóc! Trong tiếng nấc em kể cho tôi nghe những giấc mơ em nhớ mẹ, những sự hãi hùng của em mỗi khi bố uống rượu về nhà ...

    Một đề án giáo dục học sinh cá  biệt đã được tôi chắp bút. Tôi bắt tay vào thử

nghiệm trong trường hợp của Long. Thay vì khiển trách mắng mỏ mỗi khi các em có lỗi tôi lại lắng nghe các em chia sẻ rồi lựa lời khuyên nhủ các em, các em làm việc tích cực tôi thường cổ vũ và hết lời khen ngợi...

     Tôi lật giở danh sách học sinh trúng tuyển vào Trung học phổ thông. Long đã trúng tuyển vào một trường công lập có tiếng. Vậy mà...có lúc tôi đã từng nghĩ: Long khó có thể đủ điều kiện xét tốt nghiệp!

     Một ngôi sao đổi ngôi vụt sáng trên bầu trời, tôi không tin đó là điềm gở như người ta thường nói. Ngôi sao thay đổi cũng như tôi và Long thay đổi. Sang hướng đi mới cô trò tôi đều cảm thấy hạnh phúc hơn. Tôi chìm vào giấc ngủ và mơ thấy một lớp học, ở đó cô trò tôi cùng ca bài ca hanh phúc!

                                                                    Việt Thuận ,ngày 1 tháng 11 năm 2020

                                                                                Người viết : Phạm Thị Liên

 

 


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Liên kết Website
Đăng nhập
Dự báo thời tiết
Thống kê truy cập
Hôm nay : 12
Hôm qua : 302
Tháng 11 : 5.925
Tháng trước : 4.633
Năm 2020 : 39.025
Năm trước : 7.416
Tổng số : 46.441

Copyright © 2017 Bản quyền thuộc Phòng Giáo dục và Đào tạo Vũ Thư
 

Địa chỉ: Thị Trấn Vũ Thư-Thái Bình
Điện thoại: 0227.3826221