Thursday, 26/11/2020 - 03:03|
Chào mừng các bạn đã đến với Website của PHÒNG GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO HUYỆN VŨ THƯ-THÁI BÌNH
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

CHUYẾN ĐÒ HẠNH PHÚC

Nghề lái đò của chúng tôi cũng như bao nghề khác ,có trăm nghìn niềm vui song cũng có nhiều những nỗi niềm. Có những chuyến đò xuôi dòng mát mái, có những chuyến gặp sóng cả gió to, chuyến đò nào tôi cũng nhớ, khách qua đò nào tôi cũng nhìn theo khi họ cập bến cho dù đường đời nhiều lúc tấp nập họ có khi bước vội mà chẳng kịp ngoảnh lại nhìn.

 Tôi sinh ra và lớn lên ở một làng quê. Lớn lên, thỏa nguyện ước mơ từ thời cắp sách tới trường, tôi theo nghề giáo - vì tôi thích cái tên mà người ta hay gọi thầy cô của tôi khi còn đi học : Người lái đò thầm lặng.

Tôi theo nghề và làm nghề đến nay đã 26 năm. Những chuyến đò tôi chở cũng rất nhiều và khách đi đò thì có khi không nhớ nổi con số là bao nhiêu nhưng gặp lại là tôi là tôi luôn nhớ và biết họ là khách ngồi đầu hay ngồi cuối.

Nghề lái đò của chúng tôi cũng như bao nghề khác ,có trăm nghìn niềm vui song cũng có nhiều những nỗi niềm. Có những chuyến đò xuôi dòng mát mái, có những chuyến gặp sóng cả gió to, chuyến đò nào tôi cũng nhớ, khách qua đò nào tôi cũng nhìn theo khi họ cập bến cho dù đường đời nhiều lúc tấp nập họ có khi bước vội mà chẳng kịp ngoảnh lại nhìn.

Hôm nay tôi sẽ chưa kể về những chuyến đò đã cập bến, cũng còn để dành lại trong tâm những những chuyến gặp sóng cả gió to. Xin được kể về một chuyến đò mang tên: Hạnh phúc với những vị khách đi đò đặc biệt “nhiều chuyện” theo đúng nghĩa đen và làm xôn xao bến nước suốt một cuộc hành trình của 9 tháng trời để rồi cập bến bờ trong niềm hân hoan người khách, hạnh phúc người đưa đò.

Chuyến đò năm ấy mang biển hiệu 9A, gắn biển số 2012-2013 do tôi làm thuyền trưởng. Ngày tôi nhận lớp, 32 em trong đó 19 em nam, 13 em nữ. Bước chân vào nghề Giáo đã lâu, tôi hiểu ngay rằng mình sẽ “xương xẩu” bởi 19 đứa con trai đứa nào cũng to lớn, mắt chúng tinh nghịch lắm ngay cả những đứa phải đeo cái kính cận tới 4 điop. Còn hơn chục mụn con gái bé nhỏ nhút nhát ngồi xen kẽ mà có như không khi hai thằng con trai hai bên cứ đua mỏ vào nhau qua mặt mà “tương tác”.

Khai giảng đã vài tuần mà mọi quy định Giáo viên chủ nhiệm đưa ra còn ở trong sổ theo dõi của tổ trưởng, chưa có một sức ảnh hưởng nào đến niềm vui gặp gỡ nhau sau mấy tháng hè của bọn chúng. Giờ học giáo viên phê: Lớp chưa chú ý; Giờ truy bài thì sao đỏ phê : Lớp ồn.

Cứ thế! Cái danh từ chung chung là “lớp” khiến tôi bao phen tức nổ đom đóm mắt. Giờ sinh hoạt hỏi bạn nào mất trật tự để thầy cô giáo phê sổ đầu bài, chúng ngôi im phăng phắc không đứa nào nhận, khi hỏi giáo viên bộ môn thầy cô nào cũng nói “Không cụ thể là một em nào nhưng cứ quay lên viết bảng là nó rầm rì khó chịu”. Khi quát tháo to thì  một đứa, hai đứa rối mười lăm, mười sáu đứa từ từ đứng lên. Là giáo viên chủ nhiệm cứng tay cũng đã nhiều năm mà nhiều lúc tôi có cảm giác hơi bế tắc. Bấy giờ Ca- mê -ra chưa có như bây giờ, mà tiết học của mình chúng ngồi im phăng phắc mới khổ chứ! Thế là tôi ‘mật phục” một vài giờ bất thình lình ngó ngoài cửa sổ nhưng cũng chỉ bắt được một hai em còn bọn chúng như có linh tính mách bảo , chỉ một đứa giật mình là tất cả như nhận được tín hiệu “Báo nguy”. Hỏi lũ con gái thì vốn nhỏ bé yếu đuối đâu dám tố tội lũ con trai.

Giờ sinh hoạt có giáo huấn thì chúng nghe với kiểu”Chắc cô trừ mình ra” s

Sau đó chiêu trò ngồi xen kẽ, rồi tách những đối tượng đáng nghi ra cũng chẳng được mấy hôm rồi đâu lại hoàn đấy ,rồi mời phụ huynh lên gặp gỡ trao đổi nhưng chả lẽ 19 phụ huynh đều mời cả hay sao? Trăn trở, loay hoay mất công rình rập, theo dõi rồi cũng hết tháng 10. Bắt đầu sang một tháng mới với bao nhiêu hoạt động sôi nổi chào mừng ngày Nhà giáo Việt nam 20-11 của Liên đội. Tôi quyết định một phương án: Muốn thắng đối phương phải hiểu đối phương. Tôi dành nhiều thời gian cho các em, sau mỗi buổi học tôi ở lại  tập văn nghệ cùng các em, xới đất nhổ cỏ trồng cây cùng các em. Để có cơ hội tiếp xúc nhiều hơn với tất cả 19 em  nam, tôi chọn một tiết mục tập võ trên nền nhạc bài: Dòng máu lạc hồng. Tôi một mình ở lại vừa dạy vừa dỗ, vừa hướng dẫn, vừa tập cùng. Đứa bé nhất tôi nắn cho từng thế để tay, đứa khỏe nhất tôi ưu tiên cho phô từng thế võ. 19 đứa con trai của tôi sắp thành hình mũi tên, đi những đường quyền cơ bản nhất trong tiếng nhạc hào hùng của bài : Dòng máu lạc hồng trên sân khấu biểu diễn ngày 20/11 khiến tôi xúc động muốn òa khóc . Còn đám con gái tôi làm cùng và chia việc cho các em. Bạn chữ đẹp thì viết báo tường, bạn vẽ đẹp thì trang trí tập san , đứa vụng về hơn bạn chút xíu thì trồng cây, chăm sóc cảnh quan lớp học. Còn tôi, lặng ngắm chúng, đêm về tôi viết về chúng, tìm những câu chữ lột tả đúng từng bản tính của mỗi đứa. Và tôi đã làm vè. Bài vè đặt trang đầu của tập san với 36 câu, 4 câu đầu là :

“Vè vẻ vè ve

Nghe vè lớp học

Chuyện này có thật

Ở lớp 9A…”

Rồi cứ thế 32 cái tên với 32 tính nết, cá tính, thế mạnh của từng em . Nào là:

 

Giải toán rất nhanh

Là anh Tuấn “cận”

Thỉnh thoảng ngủ gật

Là anh Tuấn Hoàng

Văn võ song toàn

Là anh Tuấn Hiệp

Mồm như tôm tép

Là anh Như Thuần

 

Tính khí hay “cùn”

Là anh Văn Lượng

Chữ như “Rồng Phượng”

Là bạn Phương còi

Xinh như hoa khôi

Minh Thư, Bích Ngọc

Rất giỏi tin học

Là anh Hiếu kều…

Bài vè tôi làm trong một đêm. Sáng hôm sau tôi đọc. Đứa nào cũng thích dù “Tật xấu” bị cô làm vè bóc mẽ “dìm hàng”. Năm ấy, tiết mục múa võ của cô trò tôi đạt giải đặc biệt. Tập san có bài vè in trên trang nhất của chúng tôi cũng được xếp giải độc đắc.

Vườn cây cô trò tôi chăm bón còn xanh tốt quy củ cho tới tận bây giờ. 9A của chúng tôi như diều gặp gió, như đò gặp sóng lặng biển êm. Tôi- người thuyền trưởng như được tiếp thêm sức lực, căng lồng ngực chèo lái con đò. Khách của tôi, người yếu ngồi cạnh tôi, người khỏe “ biết bơi” xa tôi một chút. Chúng tôi cùng nhau  đi tiếp chuyến đò ,vẫn có xôn xao cười nói nhưng tuyệt đối tuân thủ hiệu lệnh người lái đò.

Trong bảng thành tích của Liên đội luôn có tên con đò mang biển hiệu 9A biển số 2012-2013. Mùa hè năm ấy chuyến đò của tôi cập bến. 32 vị khách đi đò tới những bến đỗ khác nhau nhưng đều toại nguyện. Chúng tôi chia tay nhau và hẹn nhau sẽ luôn nhớ bến đò xưa. Tôi lại trở về với những chuyến đò mới, với những vị khách qua sông như thường lệ. Chúng tôi gặp nhau năm vài ba lần dịp lễ tết .Khi Lượng, Huy,Thương,Thuần  vào quân ngũ tôi xuống từng nhà để chia tay và dặn dò các em cố gắng vượt qua khó khăn hoàn thành nhiệm vụ của người lính Cụ Hồ….

 Nhưng rồi “một hôm bão tố mưa dầm, ướt con đò xưa”. Tôi, người lái đò lâm trọng bệnh, bỏ lỡ chuyến đò trong tuyệt vọng hoang mang bởi căn bệnh hiểm nghèo. Ngày tôi chuẩn bị vào phòng mổ, bất ngờ những vị khách năm xưa: Phương, Ngọc, Mỹ, Thư …tìm đến. Chúng tìm cô, đứng chờ cô. Chúng thút thít khóc nói thương cô. Bệnh viện đông, trời tháng 5 nóng nực, tôi bảo chúng về nhưng bốn đứa cứ ngồi lại chân cầu thang và nói: “Đợi cô ra khỏi phòng mổ , chúng con về”. Tôi bước vào phòng phẫu thuật mang theo cả niềm hạnh phúc từ những vị khách đò năm xưa.

Dường như có phép lạ, ca phẫu thuật của tôi khá ổn không phải nằm lại bệnh viện dài ngày. Tôi được về nhà nghỉ ngơi vài ngày để chuẩn bị cho đợt điều trị mới. Tôi về nhà nghe cuộc gọi từ “Thuần- Tôm tép” năm nào. Em nói: Cô ơi nay em được nghỉ phép, về nhà là em với Đạt đèo nhau đi Hà Nội thăm cô ngay. Giờ em và bạn đang đứng ở cổng viện. Tôi nhìn đồng hồ chỉ 12 giờ trưa, thời tiết Hà Nội chừng 39độ . Thương các em vô cùng. Tâm trí chẳng lúc nào an cứ nghĩ đến hai đứa trò ngoan lỡ hẹn với cô giữa cái nắng hè như đổ lửa. Nỗi lo lắng chưa dứt thì 3 giờ đồng hồ sau , hai đứa trò yêu Thuần và Đạt tay xách túi cam, lưng đeo ba lô lính, mặt đen nhẻm vì nắng đã về đến nhà. Tôi như nhận được thuốc tiên. Vết mổ đỡ đau hơn.

Rồi những buổi tối tôi ở nhà , chúng cứ chia nhau lên chơi với cô. Tuấn cận, Tuấn Hoàng, Tuấn Hiệp của tôi năm xưa ngồi động viên cô như “ông cụ non”. Nhung –ca sỹ, Mỹ-lớp trưởng, Phương còi, Thư, Ngọc… ngày đi công ty tối tranh thủ lên chơi với cô Thứ 7 chủ nhật từ Hà nội về cũng ghé về qua thăm cô. Rồi cậu lính của tôi: Lượng, Thuần, Huy, Thương về phép lần nào cũng ghé qua cô. Lúc nghỉ gác là tranh thủ nhắn” Cô ơi ! cố lên nhé”. Ra quân hôm trước,hôm sau chúng đã có mặt ở nhà cô còn mua cả sách nói về nghị lực của con người để tặng cô.

Chuyến đò ấy, những vị khách ấy và tôi, Chúng tôi đã đem lại hạnh phúc cho nhau. Chuyến đò ấy cho tôi rất nhiều niềm tin yêu không phải chỉ cho khách đã đi đò mà còn cho cả những chuyến đò tôi sẽ chở. Tôi- Người lái đò thầm lặng và những người đồng nghiệp của tôi đã có những chuyến đò hạnh phúc như vậy  Để chúng tôi  có thêm bao nhiêu những niềm tin và động lực để có thể vững tay chèo cho dù là lúc sóng cả gió to hay trời yên bể lặng. Chúng tôi- những người lái đò thầm lặng vẫn đứng đây nơi bến sông xưa để dõi theo bước các em mỗi ngày. Không mong ước các em trở về để tri ân, chỉ mong các em bước tiếp con đường tới tương lai sao cho chân cứng đá mềm . Và trên đường đời mong các em nhớ chúng ta đã từng đi những chuyến đò hạnh phúc trong đời.

                                                                                                                   


Tác giả: Lương Thị Nhâm - GV THCS Nguyên Xá
Nguồn:Bộ GD và ĐT Copy link
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Liên kết Website
Đăng nhập
Dự báo thời tiết
Thống kê truy cập
Hôm nay : 18
Hôm qua : 302
Tháng 11 : 5.931
Tháng trước : 4.633
Năm 2020 : 39.031
Năm trước : 7.416
Tổng số : 46.447

Copyright © 2017 Bản quyền thuộc Phòng Giáo dục và Đào tạo Vũ Thư
 

Địa chỉ: Thị Trấn Vũ Thư-Thái Bình
Điện thoại: 0227.3826221