Sunday, 26/05/2019 - 11:01|
Chào mừng các bạn đã đến với Website của PHÒNG GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO HUYỆN VŨ THƯ-THÁI BÌNH
A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+

Tuyên truyền măng non tháng 11/2018 với chủ điểm " Nhớ ơn thầy cô" của Liên đội trường THCS Vũ Hội

Bài tuyên truyền măng non tháng 11 của Liên đội trường THCS Vũ Hội chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11:

Có một nghề không trồng cây vào đất

Mà cho đời những đóa  hoa thơm

Tuyên truyền măng non tháng 11/2018 với chủ điểm " Nhớ ơn thầy cô" của Liên đội trường THCS Vũ Hội

"Con đò mộc mái đầu sương

Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,

Khúc sông ấy vẫn còn đây,

Thầy đưa tiếp những đò đầy sang sông."

          Các bạn có biết những câu thơ trên nói về ai không? Vâng, đó là những vần thơ môc mạc đầy cảm xúc nói về người thầy, người cô vô vàn kính yêu của chúng ta. Chỉ còn mấy ngày nữa thôi là đến ngày 20-11, ngày mà không ai trong số chúng ta khỏi nâng nâng những cảm xúc từ sâu thẳm trái tim. Hôm nay Liên đội rất vinh dự được phát thanh măng non với chủ đề “ Nhớ ơn thầy cô” . Chúng tôi muốn chia sẻ với các bạn những hiểu biết về ngày trọng đại này đồng thời bày những cảm xúc, lời cảm ơn chân thành sâu sắc tới thầy cô kính yêu của chúng ta

Năm nào chúng ta cũng kỷ niệm ngày nhà giáo VN 20/11, vậy nguồn gốc của ngày này từ đâu? Có rất nhiều bạn đặt câu hỏi nhưng không phải ai cũng có câu trả lời, Liên đội mạnh dạn đưa lên đây những thông tin cơ bản về ngày này giúp các bạn học sinh hiểu rõ hơn.

Tháng 7 năm 1946, một tổ chức quốc tế các nhà giáo tiến bộ được thành lập ở Paris đã lấy tên là Liên hiệp quốc tế các công đoàn giáo dục

          Nǎm 1949, tại một hội nghị ở Vacsava (thủ đô của Ba Lan), Liên hiệp quốc tế các công đoàn giáo dục đã ra bản “Hiến chương các nhà giáo” gồm 15 chương với nội dung chủ yếu là đấu tranh chống nền giáo dục tư sản, phong kiến, xây dựng nền giáo dục trong đó bảo vệ những quyền lợi của nghề dạy học và nhà giáo, đề cao trách nhiệm và vị trí của nghề dạy học và nhà giáo.Công đoàn giáo dục Việt Nam, là thành viên của FISE từ năm 1953, đã quyết định, trong cuộc họp của FISE từ 26 đến 30 tháng 8 năm 1957 tại Vacsava, lấy ngày 20 tháng 11 năm 1958 là ngày“Quốc tế hiến chương các nhà giáo”.

          Ngày này lần đầu tiên được tổ chức trên toàn miền Bắc Việt Nam năm 1958. Những nǎm sau đó, ngày lễ này được tổ chức ở các vùng ở miền Nam Việt Nam. Hàng nǎm vào dịp kỷ niệm 20 tháng 11, cơ quan tiểu ban giáo dục thường xuất bản, phát hành một số tập san đặc biệt để cổ vũ tinh thần đấu tranh của giáo giới trong vùng tạm chiếm, động viên tinh thần giáo viên kháng chiến. Khi Việt Nam thống nhất, ngày này đã trở thành ngày truyền thống của ngành giáo dục Việt Nam. Vào ngày 28 tháng 9 năm 1982, Hội đồng Bộ trưởng (nay là Chính phủ) đã ban hành quyết định số 167-HĐBT thiết lập ngày 20 tháng 11 là ngày Nhà giáo Việt Nam

           Thưa toàn thể quí thầy cô và các bạn! Vậy là đã 36 năm thành lập ngày nhà giáo Việt Nam. 20-11 đến mang theo cái se lạnh của trời thu mà lòng người lại ấm áp lạ thường. Ấm áp bởi tình nghĩa thầy trò, bởi những ký niệm chợt ùa về làm cay cay sống mũi

          Tiết trời trở lạnh sang đông : Ngày 20-11 lại đến! Những kỷ niệm về Thầy, Cô bỗng trổi dậy trong tâm thức, để cho mỗi chúng em lại nao nao xúc động. Nhanh thật! Từ ngày đầu tiên chúng em cắp sách đi học, chúng em đến trường được thầy, Cô giảng dạy. Giọng nói ngọt ngào của Thầy, Cô quyện theo mỗi bước tiến của chúng em. Chúng em luôn cảm nhận được tình yêu thương mà các Thầy,Cô đã dành cho mình!

Vào đầu năm học cấp II , chúng em cảm thấy bỡ ngỡ, lạ lẫm với một ngôi trường mới như những chú chim non yếu ớt với đôi cánh nhỏ bé, cảm thấy mình vẫn như là những cô cậu học sinh lớp 1, ngập ngừng bước từng bước vào trường, vào lớp. Điều mà chúng em đón nhận được ở tất cả các Thầy, Cô là tình thương bao la tựa như vô tận. Đã bao lần chúng em nhìn thấy ở Thầy, Cô những nét phiền muộn, ưu tư khi chúng em chưa ngoan. Và cũng bao lần chúng em nhìn thấy những nụ cười rạng rỡ làm Thầy, Cô trẻ hẳn lại mỗi lúc chúng em cố gắng trong học tập.

Cao cả thay những kỹ sư tâm hồn, những người đưa đò đáng kính của chúng em ! Thầy, Cô đã vì chúng em mà không quản ngại khó . Vậy mà đôi lúc chúng em nào có hiểu ra điều đó và khiến cho Thầy, Cô phải phiền lòng! Chúng em đã từng không chuẩn bị bài khi đến lớp, và lấy lý do là bài khó học . Nhưng tại sao chúng em không hiểu rằng: để giảng dạy cho chúng em, Thầy, Cô đã tốn bao công sức chuẩn bị giáo án vào những đêm khuya? Tại sao chúng em không biết rằng có những đêm mất điện, trong lúc mình còn say giấc thì Thầy, Cô vẫn còn thức bên ngọn đèn để chấm bài, sửa từng câu, từng chữ ...? Còn biết bao câu hỏi tại sao! Chúng em thật nông nổi và đáng trách. Nhưng Thầy, Cô bao giờ cũng sẵn sàng tha thứ bằng tình thương yêu học trò.

         Ôi, Thầy, Cô ơi! Rồi khi chúng em thấy mình đã đủ tự tin để có thể bước vào đời, chúng em sẽ bước từng bước để gặt hái những thành công từ những kho tàng kiến thức thầy, cô trao cho. Rồi sau này, nếu có được đón nhận những lời khen ngợi thì chúng em hiểu rằng, đằng sau thành tích đó là những giọt mồ hôi và hơi ấm tình thương của thầy, cô. Chúng em như một bông hoa, còn Thầy, Cô là mẹ đất. Hoa phải nhờ mẹ đất nuôi sống, nhờ đất để lớn lên và tô điểm cho đời. Thế nhưng người ta chỉ khen hoa đẹp, mấy ai nhớ đến nguồn gốc đã nuôi sống bông hoa. Song, đất không bao giờ nghĩ ngợi về điều đó, vẫn tháng tháng ngày ngày nuôi sống tinh hoa của đất trời . Thầy, Cô cũng vậy, như dòng nước chảy xuôi, dạy dỗ chúng em mà không hề suy nghĩ. Cho nên chúng em - những bông hoa ấy- phải biết cội nguồn cho mình sức sống, mà tỏ lòng biết ơn đối với Thầy, Cô.

        Một mùa Xuân mới lại sắp đến. Thầy, Cô cũng thêm một tuổi và mái tóc Thầy, Cô cũng điểm thêm những màu bàng bạc. Đó là màu của bụi phấn chăng? Không, tóc Thầy, Cô đã bạc đi cho mùa Xuân quê hương mãi mãi tươi xanh!Thầy, Cô, đó là tấm gương sáng tuyệt vời, là ngọn đuốc thiêng liêng soi đường cho chúng em bước tới. Rồi mai kia khi chúng em đã rời xa quê hương. Con đường đi tới tương lai đang rộng mở trước mắt chúng em. Con đường ấy chính Thầy, Cô là người khai mở. Vì thế, cho dù đã trưởng thành đến mấy, dù giữ vị trí nào trong xã hội, thì những hình bóng kính yêu của Thầy, Cô mãi mãi ở bên chúng em như nhắc nhở, động viên chúng em trong suốt cuộc đời.

         Hôm nay đây, chúng em xin được kính tặng Thầy, cô những bông hoa tươi thắm nhất, không chỉ là tấm lòng mà chúng em giành cho Thầy, cô mà còn là một lời hứa chân thực nhất chúng em muốn nói vớiThầy, cô: "Chúng em sẽ cố gắng chăm ngoan hơn để không phụ lòng Thầy, cô đã mong mỏi ở chúng em." Thầy,Cô là người cha,người mẹ thứ 2 của em , là người đã cho chúng em đôi cánh bước vào đời Trong lòng chúng em mãi luôn thầm nhủ : "Nhớ ơn Cô đến trọn đời!"

Chúng em xin tặng quý thầy, cô những câu thơ từ tận đáy lòng chúng em:

Quanh năm phấn trắng, bảng đen

Tóc Cô hóa bạc, chẳng còn như xưa.

Con đây khóc mấy cho vừa,

Thương cô lặn lội, sớm trưa dạy trò.

Thương sao ngày tháng mộng mơ

Giờ con khôn lớn, vỡ lòng con đau.

Thầy ơi! Cuộc sống muôn màu

Ra đời, con nguyện khắc sâu lời thầy !!!

 

 


Tác giả: Liên đội trường THCS Vũ Hội
Nguồn: Trường THCS Vũ Hội
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Liên kết Website
Đăng nhập
Dự báo thời tiết
Thống kê truy cập
Hôm nay : 12
Hôm qua : 31
Tháng 05 : 2.283
Tháng trước : 1.347
Năm 2019 : 9.189
Năm trước : 64.485
Tổng số : 73.959

Copyright © 2017 Bản quyền thuộc Phòng Giáo dục và Đào tạo Vũ Thư
 

Địa chỉ: Thị Trấn Vũ Thư-Thái Bình
Điện thoại: 0227.3826221